Giữa nhịp sống hối hả và bộn bề lo toan, thật xúc động khi bắt gặp những vần thơ giản dị mà thấm đẫm nghĩa tình từ chính những bệnh nhân từng được điều trị tại Khoa Nội Tim mạch A2, Bệnh viện Quân y 103. Đó không chỉ là lời cảm ơn, mà là những “trái tim hồng”, biểu tượng của sự hồi sinh, niềm tin và lòng biết ơn sâu sắc dành cho những y, bác sĩ tận tụy nơi đây.
Từng câu chữ, từng dòng thơ như nói thay tấm lòng của biết bao người đã từng đi qua cơn bạo bệnh. Dù là bệnh nhân từ Hà Nội, Nam Định, Thái Bình hay tận Hòa Bình xa xôi, tất cả đều tìm được điểm tựa tin cậy tại A2 nơi không chỉ có chuyên môn vững vàng, mà còn có tình người nồng ấm.
Bài thơ: “Trái tim hồng” của bệnh nhân Bạch Thị Thiêm như bản tình ca về một tập thể tận tâm. Ngay từ câu mở đầu bài thơ “Trái tim hồng” đã cho ta thấy một bức tranh sống động về tập thể y bác sĩ A2 với hình ảnh người thầy thuốc không chỉ giỏi chuyên môn mà còn vô cùng gần gũi:
“A2 Bệnh viện 103 - Là nơi tái tạo tuổi già thêm xuân”
“Điều dưỡng Lương khẩn trương - Trần Dịu hiền thảo vắt cạn thuốc thang”
Bài thơ là tiếng lòng của người từng đi qua bệnh tật, nay được hồi phục không chỉ về thể chất mà cả tinh thần. Nét vẽ rất đời, rất thực: những bước chân vội vàng, những cử chỉ nhẹ nhàng, ánh mắt quan tâm - tất cả tạo nên một không gian y học nhân văn. Đặc biệt, hình ảnh bác sĩ chủ nhiệm Nguyễn Duy Toàn được khắc họa với sự điềm đạm, cẩn trọng, gần gũi - như một biểu tượng của người “thầy thuốc như mẹ hiền” mà Bác Hồ từng căn dặn. Từng lời hỏi han, từng quyết định điều trị đều là kết quả của cả một quá trình nghiên cứu, trăn trở, và tận tâm không kể sớm tối, một người lãnh đạo mẫu mực: “thanh tao, nhẹ nhàng, phân tích kỹ lưỡng” - gây dựng niềm tin tuyệt đối nơi bệnh nhân.
Chúng ta cùng đến với bài thơ thứ 2: “Hà Nội - Nam Định – Thái Bình…” - Tình đồng bệnh, nghĩa thầy thuốc.
Bài thơ không đề tựa của bệnh nhân Mạnh Văn viết ngày 11/5/2024 là một lời tri ân nhẹ nhàng nhưng đầy sâu sắc. Từ giọng điệu đến nội dung, thơ thể hiện cảm xúc chân thành, gần gũi:
“Củ khoai, quả chuối trao tay - Ấm nồng tình nghĩa, việc này nhớ ghi”
“Ơn y bác sĩ mỗi ngày - Tận tâm cứu chữa, đổi thay phận đời”
Điểm đặc biệt của bài thơ là sự kết hợp giữa “tình bệnh nhân - bác sĩ” và “tình đồng bệnh”, nhấn mạnh vào không khí ấm cúng, sẻ chia trong suốt quá trình điều trị. Không chỉ là nơi chữa bệnh, Khoa Nội Tim mạch A2 hiện lên như một cộng đồng nhỏ, nơi ai đến cũng cảm thấy mình được quan tâm, được lắng nghe, được chữa lành cả thân - tâm.
Vâng! Và trong bài thơ, tác giả không thể không nhắc đến đội ngũ điều dưỡng - những người “thầm lặng gieo yêu thương” trong từng mũi tiêm, từng viên thuốc, từng cái nắm tay an ủi.
Những cái tên như chị Dịu, chị Lương, bác sĩ Hoa… xuất hiện trong thơ bệnh nhân không chỉ như một lời tri ân, mà như một minh chứng cho sự lan tỏa của tình thương, lòng nhân hậu trong môi trường y tế.
Bài thơ thứ 3 “Thư ngỏ 2” của bệnh nhân Phạm Thị Sáu khắc hoạ lên bức chân dung của một người thầy thuốc tận tụy
Bài thơ mang đậm dấu ấn cá nhân - một lời cảm ơn riêng gửi bác sĩ Nguyễn Duy Toàn, nhưng lại nói hộ bao trái tim bệnh nhân khác:
“Bác Toàn chẳng quản nắng mưa - Chăm nom người bệnh sớm trưa chuyện cần”
“Cảm ơn bác - đôi tay vàng - Tấm lòng nhân hậu lại càng quý hơn”
Tác giả không ngần ngại ca ngợi y đức và tài năng chuyên môn của bác sĩ – người có thể “nghe tin khám bệnh hỏi thăm, biết nguyên nhân bệnh cảm bằng trong tay”.
Nhưng điều khiến người bệnh nhớ mãi không chỉ là chuyên môn, mà còn là sự đồng hành tinh tế, sự nhẹ nhàng, chuẩn mực trong từng lời khuyên, từng nụ cười động viên. Những lá thư, những vần thơ giản dị ấy chính là “bảng đánh giá” chân thực và cảm động nhất.
Không cần lời khen hoa mỹ, chỉ cần đọc từng dòng, ai cũng cảm nhận được: A2 là nơi y đức hòa quyện cùng y thuật, là nơi mà người bệnh cảm nhận được mình không đơn độc trong hành trình chiến đấu với bệnh tật. Chúng ta không chỉ thấy ở đó một khoa tim mạch - mà là một “ngôi nhà” ấm áp, nơi những trái tim được chăm sóc bằng cả trái tim.












