Từ nhỏ, em đã ấp ủ một ước mơ giản dị nhưng đầy ý nghĩa-trở thành một điều dưỡng viên để chăm sóc cho những người bệnh đang đau đớn và cô đơn. Ước mơ ấy bắt nguồn từ một lần em theo bố vào viện thăm mẹ đang ốm.
Bệnh viện khi ấy đông đúc, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng trong không khí. Mẹ nằm trên giường bệnh, gương mặt xanh xao nhưng ánh mắt dịu dàng khi nhìn thấy em. Khi nắm lấy bàn tay mẹ, em cảm nhận được sự yếu ớt của mẹ sau những ngày dài chống chọi với bệnh tật.
Điều làm em day dứt nhất không phải là nỗi lo cho mẹ, mà là cảnh những bệnh nhân khác không có người thân bên cạnh. Họ nằm lặng lẽ, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi. Em thấy một bà cụ lặng lẽ lau nước mắt, một bác trung niên cố gắng tự xoay người nhưng không đủ sức. Trái tim non nớt của em khi ấy thắt lại, thương cho những con người xa lạ mà cô đơn ấy.

Từ giây phút đó, em đã tự nhủ với lòng mình: sau này lớn lên, em sẽ trở thành một điều dưỡng viên. Em muốn được khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, được chăm sóc và an ủi những bệnh nhân không có người thân bên cạnh. Em muốn trở thành điểm tựa cho họ trong những ngày đau đớn và mệt mỏi nhất.

Và em đã đặt mục tiêu của mình: học thật giỏi, rèn luyện bản thân để có thể thi đỗ vào ngành điều dưỡng và ra trường được làm việc tại Bệnh viện Quân y 103. Bởi em biết, nơi đây sẽ đào tạo ra những điều dưỡng viên không chỉ có chuyên môn giỏi mà còn có lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm cao.
Ước mơ ấy đã theo em suốt những năm tháng tuổi trẻ, trở thành động lực để em phấn đấu không ngừng. Em - Cô gái nhỏ năm xưa, người từng lặng lẽ đứng trong góc bệnh viện, xót xa trước những bệnh nhân không có người thân bên cạnh, giờ đây đã thực hiện được ước mơ của mình. Em đã trở thành một điều dưỡng viên của Bệnh viện Quân y 103, khoác lên mình chiếc áo blouse trắng với niềm tự hào và trách nhiệm lớn lao.
Những ngày đầu tiên bước vào nghề, em không tránh khỏi bỡ ngỡ. Công việc điều dưỡng không chỉ đơn giản là phát thuốc hay đo nhiệt độ, mà còn là sự chăm sóc tận tâm, sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Có những ca trực kéo dài đến tận sáng, có những bệnh nhân khó tính hay đau đớn mà không thể kiềm chế được cảm xúc. Nhưng dù mệt mỏi đến đâu, em vẫn luôn nhắc nhở bản thân về lý do mình chọn nghề này-vì những con người đang cần được chăm sóc, an ủi.

Mỗi ngày đi làm, em đều cảm thấy hạnh phúc khi được nhìn thấy nụ cười của bệnh nhân, được nghe họ nói lời cảm ơn hay chỉ đơn giản là một cái siết tay đầy tin tưởng. Em dành hết nhiệt huyết tuổi trẻ của mình để cống hiến, để những ngày nằm viện của bệnh nhân bớt cô đơn hơn, để không còn bệnh nhân nào cảm thấy lạc lõng trong những ngày nằm viện.
Giờ đây, đứng giữa hành lang bệnh viện, nhìn lại chặng đường đã qua, em - cô gái nhỏ năm nào không còn chỉ là một người mơ mộng, mà đã thực sự trở thành một phần của Bệnh viện Quân y 103-nơi em đã gửi gắm ước mơ từ thuở bé. Và em tin rằng, dù hành trình phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng chỉ cần giữ vững lòng nhiệt huyết, em sẽ mãi vững bước trên con đường mình đã chọn.
Điều dưỡng Nguyễn Thị Thu Thủy
Khoa gan, mật, tụy, Bộ môn - Trung tâm Phẫu thuật tiêu hóa











