Trang chủ Dành cho cộng đồng Góc tri ân BỆNH VIỆN QUÂN Y 103 NƠI NGƯỜI BỆNH GỬI TRỌN NIỀM TIN VÀ LÒNG BIẾT ƠN

BỆNH VIỆN QUÂN Y 103 NƠI NGƯỜI BỆNH GỬI TRỌN NIỀM TIN VÀ LÒNG BIẾT ƠN

T3, 03/02/2026

Bài thơ “Kính tặng Bệnh viện 103” của tác giả – bệnh nhân Nghiêm Xuân Tựa là tiếng lòng chân thành, mộc mạc mà sâu lắng của một người bệnh dành cho tập thể y, bác sĩ và nhân viên bệnh viện.

Không sử dụng những hình ảnh cầu kỳ hay ngôn từ trau chuốt, bài thơ chạm đến trái tim người đọc bằng cảm xúc thật – đó là lòng biết ơn sâu nặng đối với những người đã tận tình chăm sóc, chữa trị và động viên bệnh nhân trong những ngày khó khăn nhất.

“Kính tặng Bệnh viện 103” không chỉ là bài thơ tri ân, mà còn là bức chân dung đẹp về người thầy thuốc – tận tâm, nhân hậu, giàu y đức.

Ngay từ những câu thơ đầu, để thể hiện tình cảm tri ân sâu sắc, tác giả đã khẳng định cảm xúc chủ đạo là lòng biết ơn:
“Nhớ ơn thầy thuốc bao giờ cho quên”

Câu thơ mộc mạc mà đậm ân tình, thể hiện đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, khắc sâu hình ảnh người thầy thuốc không chỉ chữa bệnh mà còn chữa cả nỗi lo, nỗi sợ trong lòng bệnh nhân.

Tác giả không nói những điều lớn lao mà nhắc đến những kỷ niệm giản dị mà ấm áp, đó là những chi tiết rất đời thường:
“Nhớ ánh mắt, nhớ nụ cười
Nhớ câu thăm hỏi, nhớ lời động viên”

Ánh mắt, nụ cười, lời hỏi han – chính những điều nhỏ bé ấy lại là nguồn động viên tinh thần vô giá, giúp người bệnh có thêm niềm tin và nghị lực.

Tác giả đã ca ngợi tinh thần trách nhiệm và y đức qua hình ảnh đội ngũ y tế hiện lên đầy trách nhiệm trong câu thơ:
“Từng viên thuốc, từng bữa cơm
Bác sĩ, y tá sớm hôm chu toàn”

Qua đó, người đọc cảm nhận được sự tận tụy, chu đáo, hết lòng vì bệnh nhân, không phân biệt vai trò hay chức vụ.

Đặc biệt, câu thơ:
“Trọn câu y đức, vẹn tình quân dân”
đã nâng cảm xúc bài thơ lên tầm ý nghĩa xã hội, khẳng định mối quan hệ gắn bó, nhân văn giữa quân đội và nhân dân – nét đẹp truyền thống của Bệnh viện Quân đội 103.

Xuyên suốt bài thơ là nỗi “nhớ” đầy ân tình. Tác giả nhớ ánh mắt, nụ cười, nhớ những câu thăm hỏi và lời động viên ấm áp của đội ngũ thầy thuốc. Những chi tiết tưởng chừng rất nhỏ bé ấy lại mang ý nghĩa tinh thần to lớn, tiếp thêm niềm tin và nghị lực cho người bệnh trong hành trình chiến đấu với bệnh tật. Không chỉ dừng lại ở sự quan tâm về tinh thần, bài thơ còn khắc họa sự chu đáo, tận tụy trong từng viên thuốc, từng bữa cơm, cho thấy tinh thần trách nhiệm cao và tấm lòng hết mực vì người bệnh của bác sĩ, y tá.

Hình ảnh so sánh: “Bệnh viện 103 mẹ hiền” là điểm nhấn giàu cảm xúc, thể hiện sự che chở, chăm sóc ân cần, nhất là với người già – đối tượng dễ tổn thương cả về thể chất lẫn tinh thần. Tác giả dành sự trân trọng cho toàn thể cán bộ bệnh viện, từ giám đốc đến nhân viên, tất cả đều chung một tấm lòng, trọn vẹn y đức, thắm đượm nghĩa tình quân dân.

Khép lại bài thơ là cảm xúc bịn rịn lưu luyến khi chia tay:
“Ra về ân nặng mặn mà ghi sâu”

Cuộc chia tay không chỉ là rời bệnh viện, mà còn là sự lưu giữ những nghĩa tình đẹp đẽ trong lòng người bệnh.

Với thể thơ tự do, ngôn ngữ giản dị, chân thành, cách sử dụng điệp từ “nhớ” tạo nhịp điệu cảm xúc sâu lắng cùng những hình ảnh đời thường nhưng giàu sức gợi, tất cả đã góp phần làm nên một bài thơ không trau chuốt kỹ thuật nhưng giàu giá trị nhân văn.

Bằng giọng thơ giản dị, chân thành và giàu cảm xúc, “Kính tặng Bệnh viện 103” không chỉ là lời tri ân của riêng tác giả mà còn đại diện cho tiếng lòng của nhiều bệnh nhân. Bài thơ góp phần tôn vinh vẻ đẹp cao quý của nghề y – một nghề đòi hỏi không chỉ tri thức và trách nhiệm, mà còn cần trái tim nhân hậu và tình người sâu sắc.

Dịch vụ thiết kế website wordpress