Trang chủ Dành cho cộng đồng Góc tri ân BẢN NHẠC TRI ÂN "ÁNH SÁNG TRỞ VỀ" ÁNH SÁNG CỦA SỰ SỐNG VÀ TÌNH NGƯỜI

BẢN NHẠC TRI ÂN "ÁNH SÁNG TRỞ VỀ" ÁNH SÁNG CỦA SỰ SỐNG VÀ TÌNH NGƯỜI

T2, 28/04/2025

Giữa cuộc sống hiện đại gấp gáp, bộn bề, nơi ánh sáng đôi khi bị khuất lấp bởi những lo toan đời thường, vẫn có những con người âm thầm thắp lại niềm tin, hy vọng và cả ánh sáng cho người khác. Họ không mang trên mình vũ khí, cũng không đứng trên bục giảng với bảng phấn, nhưng trong chính sự tận tụy của họ, ta thấy hình bóng của người lính, người thầy giáo, người thầy thuốc - hội tụ trong một hình ảnh giản dị và cao cả: Các y bác sĩ Bệnh viện Quân y 103.

Những con người ấy vẫn lặng thầm cống hiến từng ngày không vì danh tiếng mà vì một lý tưởng cao đẹp: đem lại sự sống, ánh sáng và hy vọng cho người khác.

Bài thơ “Ánh sáng trở về” của Trung tướng Đồng Đại Lộc - một người bệnh, một người chiến sĩ từng kinh qua bao gian khổ - chính là lời tri ân thiêng liêng, xúc động gửi tới các y bác sĩ Bộ môn-Khoa Mắt, Bệnh viện Quân y 103, những con người được ông tôn vinh là “anh hùng không súng” trong thời bình.

Bài thơ của người bệnh, một cựu công an - không chỉ là một lời tri ân cảm động, mà còn là minh chứng sống động cho cái tâm và cái tầm của những “Chiến sĩ áo trắng” nơi đây. Ở họ, có sự vững vàng của người lính, sự tinh tế của người thầy giáo và sự nhân hậu của người thầy thuốc. Họ là “ba trong một” "Chiến sĩ - Bác sĩ - Thầy giáo" - một biểu tượng cao đẹp giữa đời thường. Họ là kết tinh của bản lĩnh, trí tuệ và nhân tâm. Họ cầm dao mổ như cầm cây bút viết lại trang đời mới cho bệnh nhân. Họ bên bàn mổ như ra mặt trận, lặng lẽ nhưng quả cảm.

Bằng giọng thơ dung dị, chân thành nhưng dạt dào cảm xúc, tác giả mở đầu bằng hình ảnh:

Tôi đến, đôi mắt mờ sương

Bao năm tháng nhòe dần màu cuộc sống”

Đó không chỉ là sự mờ nhòa của thị lực mà còn là sự mịt mù của tinh thần, khi ánh sáng - biểu tượng của sự sống - dần lùi xa. Hình ảnh một người bệnh với đôi mắt mờ sương bước vào bệnh viện hiện lên vừa xót xa vừa đầy hy vọng.

Trong bối cảnh đó, Bệnh viện Quân y 103 hiện lên như một nơi chốn mang hy vọng, một mái nhà của y đức và tình người:

“Nơi những con người áo trắng

Giữ trọn tâm, dồn trọn lực vì dân.”

Ánh sáng - tưởng chừng đã rời xa mãi mãi - lại được thắp lên từ chính bàn tay, trái tim của những người “Thầy thuốc mang quân hàm”. Đặc biệt, bài thơ còn là lời ca ngợi chân thành dành cho bác sĩ người đã trực tiếp thực hiện ca phẫu thuật như một “phép màu”:

“Một ca mổ, không chỉ là kỹ thuật

Mà là phép màu, là ánh sáng hồi sinh.”

 

Ca mổ đã giúp ông “thấy lại chính mình”: “Một đôi mắt - hai cuộc đời: trước và sau ánh sáng” Câu thơ đơn giản nhưng đầy sức gợi - ánh sáng trở về không chỉ là sự phục hồi của thị giác mà còn là sự hồi sinh của cả một tâm hồn, một cuộc đời. Và điều xúc động nhất chính là khi ánh sáng trở về, tác giả - một người lính đã đi qua bao gian khổ - không khỏi nghẹn ngào, vỡ òa trong hạnh phúc:

“Tôi bàng hoàng, xúc động - thấy lại chính tôi

Giữa màu trời biếc, giữa ánh bình minh chan hòa.”

Không chỉ là thấy lại ánh sáng vật lý, mà là thấy lại một phần tâm hồn đã từng lặng im, là giây phút đoàn tụ giữa người và cuộc đời. Cảm xúc hạnh phúc của bệnh nhân được đẩy lên đỉnh điểm khi:

Tôi thấy lại gương mặt người thân

Thấy nụ cười con thơ, thấy ngọn gió vờn cây lá”

Một niềm hạnh phúc vô bờ bến, không lời nào tả xiết, khi người ta được “sống lại” bằng đôi mắt, bằng hình ảnh thân thương từng tưởng đã mãi mãi xa.

Hình ảnh những bác sĩ tận tụy được khắc họa như những anh hùng không súng giữa thời bình:

“Chăm sóc tôi như người thân ruột thịt

Không chỉ là y đức - mà còn là nhân tâm

Không chỉ là điều trị - mà là niềm tin”

Họ không chỉ chữa bệnh, mà chữa cả nỗi cô đơn, sự tuyệt vọng, mang lại niềm tin - thứ thuốc tinh thần kỳ diệu không thể thiếu trong bất kỳ hành trình chữa lành nào. Ở họ, người đọc thấy được sự kết hợp giữa chuyên môn và tình người, giữa kỹ thuật và lòng yêu thương. Những “đoá hoa đời” mà tác giả nhắc tới chính là sự tận tụy, chăm sóc, là từng cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng tấm lòng lớn. Bài thơ kết lại bằng một lời cảm ơn mộc mạc nhưng sâu sắc:

“Giữa thời bình, các anh chị vẫn chiến đấu âm thầm

Vì những đôi mắt sáng

Vì một cuộc đời mới bắt đầu…”

Chính họ - những y bác sĩ của Bệnh viện Quân y 03 - đã viết nên những chiến công lặng lẽ, thắp lên ánh sáng cho hàng ngàn cuộc đời.

“Ánh sáng trở về” không chỉ là một bài thơ - đó là một bản nhạc tri ân, một lời ngợi ca chân thành dành cho những con người đã hiến dâng cả trái tim và trí tuệ cho sự sống. Họ là Y Bác sĩ - Chiến sĩ - Thầy giáo giữa đời thường, là minh chứng cho một triết lý sống cao đẹp: sống là để cho đi, để làm sáng lên cuộc đời của người khác. Với người bệnh, ánh sáng ấy không chỉ là thị giác - mà là niềm sống, là hạnh phúc vô bờ khi thấy lại người thân, thấy lại chính mình trong một cuộc đời vừa như bắt đầu lại. Và Bệnh viện Quân y 103, trong tâm khảm của bao người, mãi mãi là nơi thắp lên ánh sáng - ánh sáng của sự sống, ánh sáng của tình người./.

Bệnh viện Quân y 103 - một nơi không chỉ chữa bệnh mà còn là nơi trao gửi niềm tin!

Dịch vụ thiết kế website wordpress