Chào mừng 71 năm Ngày Thầy thuốc Việt Nam (27/2/1955 – 27/2/2026)

Ngày 27/2 hằng năm – Ngày Thầy thuốc Việt Nam – là dịp để mỗi người dân lặng lòng giữa nhịp sống hối hả, gửi lời tri ân sâu sắc tới những con người đã chọn đứng nơi ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Tròn 71 năm kể từ ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi thư cho ngành Y tế (27/2/1955 – 27/2/2026), lời dạy “Lương y phải như từ mẫu” vẫn âm vang như một mạch nguồn bền bỉ, chảy qua bao thế hệ thầy thuốc Việt Nam – dịu dàng mà kiên định, nhân ái mà nghiêm cẩn.
Tại Bệnh viện Quân y 103, những ngày đầu xuân không chỉ có sắc đào phai trong gió lạnh, không chỉ có tiếng cười sum vầy ngoài phố. Ở nơi ấy, một “mùa xuân” khác lặng lẽ nảy mầm – mùa xuân của trách nhiệm, của hy sinh và của những trái tim thắp lửa sự sống.
Mùa xuân trong phòng mổ – Đêm trực đầu năm
Bên ngoài, pháo hoa đã tắt, chỉ còn dư âm rộn ràng của thời khắc chuyển giao đất trời. Bên trong phòng mổ, ánh đèn phẫu thuật hắt xuống thứ ánh sáng trắng nghiêm cẩn. Không có lời chúc tụng. Không có tiếng nhạc xuân. Chỉ có tiếng máy theo dõi sinh tồn đều đặn vang lên – từng nhịp tim hiển thị trên màn hình như những đốm sáng mong manh giữa đêm dài.
Một nơi xa, có một gia đình vừa đi qua nỗi mất mát không gì bù đắp. Trong khoảnh khắc đau đớn nhất, họ đã lựa chọn trao đi một phần cơ thể người thân – trao đi sự sống để sự sống được tiếp nối. Giữa tiết xuân còn se lạnh, họ đã nhóm lên một ngọn lửa ấm áp của tình người.


Người nhận món quà ấy là một bệnh nhân từ Bảo Lạc, Cao Bằng, xơ gan giai đoạn IV do HCV. Gần một năm chờ đợi là gần một năm sống trong thấp thỏm. Mỗi lần điện thoại rung lên là một lần hy vọng rồi lại lặng đi. Khi nguồn tạng phù hợp xuất hiện, đó không chỉ là một quyết định chuyên môn, mà là cuộc chạy đua nghẹt thở với thời gian.
Trong phòng mổ, mọi chuyển động đều chậm rãi mà chính xác. Những bàn tay dày dạn qua hàng trăm ca phẫu thuật vẫn nâng niu từng mạch máu, từng đường khâu. Không ai cho phép mình chậm một nhịp.
Rồi khoảnh khắc ấy cũng đến. Dòng máu bắt đầu lưu thông qua lá gan mới. Trên màn hình theo dõi, các chỉ số dần ổn định. Sắc hồng trở lại – chậm rãi nhưng rõ ràng. Không tiếng reo vui, chỉ có những ánh mắt lặng đi vì xúc động.
Một mùa xuân vừa kịp nở trong căn phòng còn nồng mùi sát trùng.
Khi lời dạy trở thành hành động

Suốt 71 năm qua, lời căn dặn của Bác không chỉ nằm trên trang sách hay khẩu hiệu treo tường. Lời dạy ấy đã hóa thành từng ca trực xuyên đêm, từng cuộc hội chẩn căng thẳng, từng bước chân vội vã giữa hành lang bệnh viện khi thành phố còn chìm trong giấc ngủ.
Với người thầy thuốc quân y, “từ mẫu” không chỉ là lòng thương người, mà còn là bản lĩnh vững vàng trước những ca bệnh hiểm nghèo; là kỷ luật thép trong môi trường đặc thù quân đội; là tinh thần sẵn sàng nhận nhiệm vụ ở bất cứ nơi đâu.
Mỗi ca ghép tạng thành công không đơn thuần là thành tựu y học, mà là kết tinh của tri thức, công nghệ và sự giao thoa kỳ diệu của tình người – giữa người cho và người nhận.
Ở nơi ranh giới mong manh ấy, y đức không phải khái niệm trừu tượng. Y đức là sự hiện diện. Là trách nhiệm. Là lời hứa thầm lặng: còn hy vọng, còn chiến đấu.
Mùa xuân của sự tiếp nối
Một gia đình bắt đầu năm mới bằng niềm hy vọng được sống thêm những mùa xuân nữa. Và những thầy thuốc quân y lại lặng lẽ chuẩn bị cho ca trực tiếp theo.

Với họ, mùa xuân đẹp nhất là khoảnh khắc sự sống hồi sinh – khi giữa ranh giới mất còn, con người vẫn chọn nắm lấy tay nhau.

Ngày 27/2 vì thế không chỉ là một ngày kỷ niệm.
Đó là lời nhắc về sứ mệnh cao cả.
Là dịp để tri ân những “chiến sĩ áo trắng” – những người lặng lẽ viết nên mùa xuân của hy vọng trong từng nhịp đập của sự sống.











