Trang chủ Tin tức sự kiện Tin tức "NGƯỠNG MỘ" VÀ "CẢM ƠN" BẢN HOÀ CA CỦA LÒNG BIẾT ƠN

"NGƯỠNG MỘ" VÀ "CẢM ƠN" BẢN HOÀ CA CỦA LÒNG BIẾT ƠN

T2, 13/04/2026

Hai bài thơ “Ngưỡng mộ” và “Cảm ơn” của tác giả Đinh Thị Minh, khi đặt trong hoàn cảnh cụ thể là lời tri ân gửi tới các bác sĩ Khoa Mắt của Bệnh viện Quân y 103, lại càng trở nên xúc động và giàu ý nghĩa hơn. Không chỉ là cảm xúc cá nhân, những vần thơ ấy như thay lời cho biết bao bệnh nhân đã từng đi qua hành lang bệnh viện, mang theo nỗi lo âu và trở về với ánh sáng cùng niềm tin.

Bài thơ “Ngưỡng mộ” không chỉ khắc họa hình ảnh riêng của bác sĩ Ngân mà còn là biểu tượng cho cả tập thể y bác sĩ Khoa Mắt của Bệnh viện Quân y 103 - những con người ngày đêm lặng thầm làm việc để gìn giữ ánh sáng cho đời, là lời ca dành cho những người giữ gìn ánh sáng.

Trong không gian buổi sớm của bệnh viện, khi ánh nắng còn e ấp sau những tán cây, hành lang đã rộn ràng bước chân của các y bác sĩ. Họ khoác trên mình chiếc áo blouse trắng - giản dị mà cao quý - như những người lính trên mặt trận không tiếng súng. Ở đó, từng ánh nhìn, từng cử chỉ đều toát lên sự tận tâm và trách nhiệm.

“Y TÂM, Y LỰC - ngời nhân cách”

Không chỉ riêng một cá nhân, đây chính là tinh thần chung của cả khoa: một tập thể hội tụ cả trái tim nhân hậu và năng lực chuyên môn vững vàng. Những “đôi tay vàng phẫu thuật” không chỉ của bác sĩ Ngân mà còn là hình ảnh đại diện cho nhiều bác sĩ khác - những người âm thầm đứng sau ánh đèn phòng mổ, nơi từng giây phút đều mang ý nghĩa quyết định.

Có thể hình dung những ca phẫu thuật diễn ra trong không gian tĩnh lặng, ánh đèn trắng chiếu xuống, từng thao tác chính xác đến tuyệt đối. Ngoài kia, nắng vẫn lên, gió vẫn thổi qua hàng cây, nhưng trong căn phòng ấy, mọi sự sống như dồn tụ vào đôi mắt của bệnh nhân – nơi mà các bác sĩ đang nỗ lực giữ lại ánh sáng mong manh.

Nếu “Ngưỡng mộ” là lời ca ngợi, thì “Cảm ơn” lại là tiếng lòng sâu lắng, chân thành gửi tới không chỉ một bác sĩ mà còn là cả tập thể Khoa Mắt của Bệnh viện Quân y 103.

“Mắt lão màn sương phủ kín dần”

Hình ảnh ấy không chỉ là nỗi lo của riêng tác giả, mà còn là nỗi lo chung của rất nhiều người bệnh cao tuổi. Một thế giới đang dần khép lại, mọi thứ trở nên mờ nhòe như trong làn sương sớm lạnh. Những bước đi chậm chạp, những ánh nhìn vô định - tất cả tạo nên một không gian buồn và đầy bất an.

Nhưng rồi, giữa màn sương ấy, ánh sáng hy vọng lóe lên khi người bệnh tìm đến các bác sĩ:

“Cháu bà tìm được vị ân nhân”

“Ân nhân” ở đây không chỉ là một cá nhân cụ thể, mà còn là tập thể những người thầy thuốc đã cùng nhau góp sức. Từ người khám bệnh, người tư vấn, đến người trực tiếp phẫu thuật - tất cả đều góp phần tạo nên một hành trình hồi sinh ánh sáng.

“Gỡ màn sương đục, tinh đôi mắt”

Đây là khoảnh khắc đẹp nhất - khi ánh sáng trở lại. Ta có thể hình dung buổi sáng sau ca mổ, ánh nắng len qua cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt người bệnh. Những hình ảnh quen thuộc - mái nhà, con đường, gương mặt người thân - hiện ra rõ ràng, sống động. Đó không chỉ là sự hồi phục về thị lực, mà còn là sự hồi sinh của niềm vui sống.

Câu thơ kết:

“Bà nhớ ơn hoài…! Bác sĩ Ngân”

vang lên như một lời thầm thì, nhưng đằng sau đó là cả một tấm lòng biết ơn sâu sắc gửi đến toàn thể đội ngũ y bác sĩ Khoa Mắt. Dấu ba chấm kéo dài, như để chứa đựng những cảm xúc chưa thể nói hết.

Hai bài thơ còn là khúc tri ân dành cho những “người lính áo trắng”.

Khi đặt hai bài thơ trong bối cảnh Bệnh viện Quân y 103, ta càng cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp của những con người vừa mang phẩm chất người thầy thuốc, vừa mang tinh thần người lính. Họ kỷ luật, tận tụy, bền bỉ và luôn sẵn sàng đối diện với khó khăn để mang lại sự sống và ánh sáng cho bệnh nhân.

Những vần thơ của Đinh Thị Minh vì thế không chỉ là lời cảm ơn cá nhân, mà còn là khúc tri ân dành cho cả một tập thể. Đó là hình ảnh những buổi sáng bệnh viện thức giấc cùng tiếng chim, những buổi trưa nắng đổ dài trên hành lang, những đêm trực lặng lẽ khi ánh đèn phòng mổ vẫn sáng.

“Ngưỡng mộ” và “Cảm ơn” khi gắn với các bác sĩ Khoa Mắt của Bệnh viện Quân y 103 đã vượt ra khỏi khuôn khổ của hai bài thơ ngắn để trở thành một bản hòa ca của lòng biết ơn. Ở đó, có ánh sáng của y đức, có sự tận tụy của những “người lính áo trắng”, và có cả niềm hạnh phúc giản dị khi một đôi mắt tìm lại được thế giới của mình.

Những vần thơ ấy, nhẹ nhàng mà sâu lắng, sẽ còn ngân dài như ánh nắng sớm -dịu dàng, ấm áp và không bao giờ tắt.

Dịch vụ thiết kế website wordpress