
Vượt qua cuộc đại phẫu cắt bỏ toàn bộ thân dưới vì tai nạn, Dương Đức Hiếu 17 tuổi kiên cường chấp nhận cuộc sống mới.
Đã 6 tháng qua kể từ ngày con trai gặp nạn, mẹ Hiếu - chị Trần Ngọc Hòa, 38 tuổi, ở xã Xuân Mai, Hà Nội, nghỉ việc tại khu công nghiệp để ở nhà chăm sóc con.
Chị vẫn nhớ như in sáng thứ 7, ngày 3/1, một người đồng nghiệp vừa đến công ty kể về vụ tai nạn nghiêm trọng gặp trên đường, nạn nhân là một thanh niên mặc áo trắng đang giơ tay lên cầu cứu. Linh tính chuyện chẳng lành vì ngày nghỉ con trai thường đi xe sang nhà bạn chơi, chị Hòa kiểm tra camera ở nhà rồi gọi liên tục cho con. Sau vài cuộc điện thoại không người bắt máy, chị rụng rời nhận được cuộc gọi từ một tài xế thông báo con trai chị bị tai nạn "nặng lắm".
Phi xe máy đến nơi, không thấy Hiếu nhưng nhìn chiếc xe tải và hiện trường đầy ám ảnh, chị Hòa òa khóc, hét lên hỏi: "Tại sao lại nhiều máu thế?". Khi đến viện, nghe bác sĩ thông báo khả năng con sống sót chỉ vài phần trăm, chị như muốn ngã quỵ.
"Vẫn còn tia hy vọng. Tôi không muốn mất con", chị Hòa kể.Từng tiếp nhận nhiều bệnh nhân bị tai nạn nghiêm trọng nhưng với tiến sĩ, bác sĩ Vũ Minh Dương, Chủ nhiệm khoa Hồi sức Ngoại, Bệnh viện Quân y 103, đây là lần đầu tiên ông gặp một ca chấn thương phức tạp đến vậy. Hiếu nhập viện trong tình trạng sốc chấn thương nguy kịch, mất máu, suy đa cơ quan do bị xe tải nặng cán qua người. Quy trình báo động đỏ nội viện ngay lập tức được kích hoạt.
Bệnh nhân được phẫu thuật cấp cứu cầm máu, tháo bỏ khung chậu, hai chân, cắt toàn bộ bàng quang, bộ phận sinh dục ngoài, đưa hai niệu quản hai bên ra da và đoạn trực tràng. Ống hậu môn lóc khỏi khung chậu lên trên nên phải làm hậu môn nhân tạo ở mạn sườn phải. Sau mổ, Hiếu phải lọc máu liên tục và dùng kháng sinh phổ rộng.
Theo bác sĩ Dương, trên thế giới chỉ có khoảng vài ca sống sót tương tự nhưng đa phần vẫn giữ được một phần khung chậu. Còn Hiếu hoàn toàn không còn khung chậu để đỡ cơ thể. Thách thức lớn nhất sau mổ là làm sao để liền vết thương vùng cắt cụt vốn có diện tích quá rộng.

Suốt một tháng rưỡi điều trị tại khoa hồi sức, bệnh nhân được chăm sóc đặc biệt để thoát sốc, tránh nhiễm khuẩn. Các bác sĩ Bệnh viện Quân y 103 phải phối hợp với Bệnh viện Bỏng Quốc gia Lê Hữu Trác để xử lý các vùng mô hoại tử, giúp vết thương dần liền lại.
Vượt qua được lưỡi hái tử thần, Hiếu tiếp tục bước vào một cuộc chiến khốc liệt khác về mặt tâm lý: Hội chứng đau chi ma (Phantom limb pain). Đôi chân không còn, não bộ của em vẫn nhận nhầm tín hiệu từ các đầu dây thần kinh bị tổn thương, tạo ra những cơn đau nhức, buốt nhói ảo giác như thể đôi chân vẫn đang bị chèn ép.
Thời gian đầu ở viện, những cơn đau hành hạ khiến Hiếu chưa ý thức được mình đã mất đi phần thân dưới. Em thường kêu "mỏi chân" và nhờ mẹ "xếp lại chân cho con vì con thấy chưa thẳng". Chưa dám cho con biết sự thật, chị Hòa đành nói rằng chân đang được các bác sĩ mang đi điều trị để ghép lại. Những lúc lên cơn đau dữ dội, Hiếu lại khóc, muốn mẹ ru ngủ và đòi gọi cho bác sĩ "trả lại chân".
Hiện tại, Hiếu đã có thể ngồi xe lăn ra ngoài đi dạo hoặc đi chơi cùng bạn bè. Không thể đi lại trên đôi chân của mình nhưng chàng trai trẻ vẫn nuôi ước mơ học về công nghệ thông tin để tương lai có một công việc tự nuôi sống bản thân.










