Trang chủ Thông tin y khoa Thông tin y học CHUYỆN TỪ 103 | CÓ NHỮNG ĐIỀU KHÔNG NẰM TRONG ĐƠN THUỐC

CHUYỆN TỪ 103 | CÓ NHỮNG ĐIỀU KHÔNG NẰM TRONG ĐƠN THUỐC

T4, 16/09/2026

Reng… reng…
Tiếng chuông điện thoại vang lên giữa một buổi tối.
Ông Lê Đức Thiện đưa tay với lấy chiếc điện thoại. Một cơn đau bất chợt lại nhói lên ở khớp chân. Chỉ một động tác nhỏ cũng khiến ông phải dừng lại, nhăn mặt.
Căn bệnh gút đã nhiều lần khiến những bước chân vốn quen thuộc trở nên nặng nề.
Ông nhìn màn hình.
Là cuộc gọi của bác sĩ Nguyễn Thị Thanh Hương.
Một cuộc gọi mà ông đã không nghĩ mình sẽ nhận được.
Bởi trước đó, ông từng gọi cho bác sĩ khi cơn đau tái phát, khi trong đầu còn đầy những câu hỏi về thuốc men, về việc nên ăn gì, kiêng gì. Nhưng khi ấy, bác sĩ đang bận công tác, hoặc đang trong một ca điều trị nên không thể nghe máy.
Ông đã nghĩ, có lẽ bác sĩ bận.
Nhưng rồi…Bác sĩ gọi lại.
Chỉ một cuộc điện thoại.
Không có trong đơn thuốc.
Không nằm trong bệnh án.
Nhưng với một người đang đau, đang lo lắng và chưa biết mình phải làm gì tiếp theo, cuộc gọi ấy lại giống như một bàn tay đưa ra đúng lúc.
Ở đầu dây bên kia, giọng người bác sĩ vẫn nhẹ nhàng:
“Bác cứ bình tĩnh… để cháu hướng dẫn bác.”
Có thể, với người thầy thuốc, đó chỉ là một cuộc gọi trong rất nhiều cuộc gọi mỗi ngày.
Nhưng với người bệnh, đôi khi, đó là điều họ nhớ lâu hơn cả một đơn thuốc.
Ngày 24 tháng 8 năm 2026, Bệnh viện Quân y 103 nhận được một lá thư.
Người viết là ông Lê Đức Thiện, một bệnh nhân từng đến khám và điều trị bệnh gút tại Phòng khám Khớp, Khoa Khám bệnh.
Trong lá thư gửi Ban Giám đốc bệnh viện, ông không chỉ nói về kết quả điều trị. Ông kể về một người bác sĩ đã khiến ông cảm thấy mình được quan tâm, được lắng nghe và được đồng hành trong suốt hành trình chống lại bệnh tật.
Ông viết về bác sĩ Nguyễn Thị Thanh Hương.
Và giữa những dòng chữ giản dị ấy, có một chi tiết khiến người đọc dừng lại: Những cuộc gọi được gọi lại.
Khi đến Bệnh viện Quân y 103, ông Thiện đang phải chịu đựng những cơn đau dữ dội do bệnh gút. Các khớp đau nhức, việc đi lại và sinh hoạt hằng ngày bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Nhưng rồi, trong những ngày điều trị, bên cạnh chuyên môn và phương pháp chữa bệnh, ông còn nhận được một điều khác: sự kiên nhẫn.
Bác sĩ Hương giải thích cho ông hiểu cơ chế của bệnh. Hướng dẫn chế độ ăn uống, kiêng khem. Dặn dò cách sử dụng thuốc. Những điều tưởng như rất bình thường với người làm nghề y lại vô cùng quý giá với một người bệnh đang loay hoay tìm cách sống chung với căn bệnh của mình.
Bởi khi hiểu bệnh, người bệnh bớt sợ.
Khi biết mình phải làm gì, họ bớt hoang mang.
Và khi biết rằng, nếu có điều gì bất thường, vẫn có một người sẵn sàng lắng nghe, họ có thêm niềm tin để tiếp tục điều trị.
Ông Thiện đã nhắn tin, gọi điện cho bác sĩ mỗi khi bệnh tái phát hoặc còn băn khoăn về thuốc.
Có lúc bác sĩ không thể nghe máy.
Nhưng sau đó, điện thoại của ông lại rung lên.
Bác sĩ Hương gọi lại.
Một việc nhỏ.
Nhưng chính ông Thiện gọi đó là “liều thuốc tinh thần vô giá”.
Có lẽ bởi chữa bệnh chưa bao giờ chỉ là đưa một chỉ số trở về bình thường hay làm dịu một cơn đau.
Phía sau mỗi bệnh nhân là một con người.
Có nỗi lo.
Có sự bất an.
Có những đêm không ngủ được vì không biết ngày mai căn bệnh sẽ lại đến lúc nào.
Và có những câu hỏi rất đơn giản mà trong lúc đau đớn, họ chỉ mong có một người trả lời.
Người bác sĩ giỏi cần kiến thức để chữa bệnh.
Nhưng một người thầy thuốc được người bệnh nhớ đến còn cần sự kiên nhẫn để giải thích, sự tận tâm để dặn dò và trách nhiệm để không bỏ quên người bệnh sau cánh cửa phòng khám.
Đôi khi, điều ấy bắt đầu từ một việc rất nhỏ:
Nghe một cuộc gọi.
Và nếu chưa thể nghe…thì gọi lại.
Ở Bệnh viện Quân y 103, những giá trị ấy được bồi đắp qua nhiều thế hệ người thầy thuốc quân y.
Bởi trong mỗi người thầy thuốc nơi đây có sự gặp gỡ của ba phẩm chất: người thầy thuốc - người thầy giáo - người chiến sĩ.
Người thầy thuốc dùng tri thức để chữa bệnh.
Người thầy giáo truyền lại tri thức và cách làm nghề cho những thế hệ đi sau.
Còn người chiến sĩ mang theo kỷ luật, trách nhiệm và tinh thần tận tụy với nhiệm vụ.
Có những bài học được giảng trên giảng đường.
Nhưng cũng có những bài học được truyền đi lặng lẽ bên giường bệnh.
Qua một ánh mắt biết lắng nghe.
Một lời giải thích đủ kỹ.
Một lời dặn dò đủ lâu.
Và một cuộc gọi được gọi lại giữa bộn bề công việc.
Những điều ấy không có trong giáo trình.
Không nằm trong đơn thuốc.
Nhưng lại là những bài học đẹp về nghề y, về trách nhiệm và về cách một người thầy thuốc đối xử với người bệnh.
Đến nay, bệnh gút của ông Lê Đức Thiện đã thuyên giảm rõ rệt. Sức khỏe tiến triển tốt.
Nhưng có lẽ, điều ông mang theo sau hành trình điều trị không chỉ là một cơ thể khỏe hơn.
Mà còn là một ký ức đẹp về người bác sĩ đã từng ở đó khi ông cần.
Lá thư của ông gửi tới Bệnh viện Quân y 103 vì thế không chỉ là một lời cảm ơn.
Nó giống như một lời nhắc rằng: Một bệnh viện được làm nên bởi những thành tựu lớn, những kỹ thuật mới, những công trình khoa học và những thế hệ thầy thuốc nối tiếp nhau. Nhưng trong trái tim người bệnh, hình ảnh về một bệnh viện đôi khi lại bắt đầu từ những điều rất nhỏ.
Một lời chào.
Một ánh mắt ân cần.
Một lời giải thích.
Một sự kiên nhẫn.
Và…một cuộc gọi được gọi lại.
Có những điều không nằm trong đơn thuốc.
Nhưng lại có thể trở thành liều thuốc của niềm tin.
Và ở đâu đó, trong những hành lang của Bệnh viện Quân y 103, những “liều thuốc” như thế vẫn đang được trao đi mỗi ngày - lặng lẽ, không ồn ào, nhưng đủ sức làm ấm lòng người bệnh trên hành trình trở về với cuộc sống.

Dịch vụ thiết kế website wordpress