Có lẽ, không phải bệnh nhân nào cũng may mắn và không phải lúc nào các y, bác sĩ cũng mỉm cười sau mỗi ca bệnh. Thiếu tá Phạm Văn Công chia sẻ rằng: “Áp lực công việc, sự thiếu hụt thời gian cho bản thân và gia đình, cùng với việc liên tục phải đối mặt với cái chết của người bệnh đã không ít lần khiến chúng tôi mệt mỏi, nghi ngờ về khả năng của chính mình. Nhưng trong những lúc ấy tôi nhận ra, chúng tôi không đơn độc. Sự quan tâm giúp đỡ của lãnh đạo Bệnh viện, sự đồng cảm chia sẻ của các đồng nghiệp, niềm vui mừng không lời nào tả hết của bệnh nhân và người thân của họ đã giúp tôi tìm lại được niềm đam mê, sự kiên trì và lòng kiên nhẫn”.