Trang chủ Thông tin y khoa Thông tin y học 2/9 - CÓ NHỮNG NGƯỜI VẪN Ở LẠI BỆNH VIỆN

2/9 - CÓ NHỮNG NGƯỜI VẪN Ở LẠI BỆNH VIỆN

T7, 29/08/2026

Ngoài phố, những lá cờ đỏ rực lên trong nắng sớm. Có những gia đình bắt đầu một chuyến đi. Có những người được ngủ thêm một chút sau những ngày làm việc. Có những cuộc trở về, những bữa cơm đông đủ và những cuộc hẹn đã được chờ đợi từ lâu. Một ngày nghỉ lễ bắt đầu như thế!
Nhưng ở bệnh viện, ngày mới vẫn bắt đầu bằng một nhịp khác. Một ca trực vừa đi qua đêm. Một người điều dưỡng kiểm tra lại thuốc cho người bệnh. Trong phòng hồi sức, những con số trên màn hình vẫn liên tục thay đổi. Ở một nơi khác, bác sĩ cúi xuống hỏi: “Đêm qua bác ngủ được không?”. Ngoài hành lang, một người nhà vẫn lặng lẽ ngồi chờ cánh cửa phòng bệnh mở ra.
Bệnh tật vốn không biết hôm nay là ngày nghỉ.
Một cơn đau không đợi hết kỳ nghỉ lễ mới xuất hiện. Một người bệnh nặng vẫn cần được theo dõi từng giờ. Những người vừa trải qua phẫu thuật vẫn cần chăm sóc. Và những tình huống cấp cứu có thể đến bất cứ lúc nào.
Bởi vậy, trong những ngày rất nhiều người được trở về với gia đình, ở Bệnh viện Quân y 103 vẫn có những người ở lại.
Không phải để kể về một sự hy sinh. Cũng không phải bởi công việc của họ đặc biệt hơn công việc của những người khác. Chỉ đơn giản bởi đó là vị trí cần có người đứng ở đó.
Có người nhận ca trực khi thành phố bắt đầu lên đèn.
Có người kết thúc công việc khi bữa cơm ngày lễ của gia đình đã qua từ lâu.
Có người tranh thủ gọi một cuộc điện thoại ngắn về nhà, để nghe được tiếng người thân rồi lại trở vào buồng bệnh.
Và cũng có những người bệnh đón ngày Quốc khánh trên giường bệnh. Với họ lúc này, mong muốn lớn nhất có lẽ chẳng phải một chuyến đi đâu xa, mà chỉ là sức khỏe khá hơn, để sớm được trở về nhà.
Có lẽ vì thế, ngày 2/9 trong bệnh viện khiến người ta nghĩ về hai chữ “bình yên” theo một cách rất khác. Bình yên đôi khi không phải điều gì lớn lao. Là khi một ca cấp cứu đi qua thời khắc nguy hiểm. Là khi người bệnh sau phẫu thuật có thể mở mắt nhìn người thân. Là một chỉ số dần trở về ổn định. Là câu nói của bác sĩ sau nhiều giờ chờ đợi: “Ổn rồi.” Và cũng là khoảnh khắc một người bệnh được ký giấy ra viện, xếp lại vài món đồ, bước qua cánh cửa bệnh viện để trở về với mái nhà đang chờ.
81 năm trước, các thế hệ cha anh đã đi qua những năm tháng gian khó để giành lấy độc lập, để đất nước có được những ngày bình yên như hôm nay.
81 năm sau, bình yên ấy hiện diện trong từng mái nhà, từng cuộc đoàn tụ, trên những con phố rợp màu cờ đỏ.
Và ở một góc khác của ngày Quốc khánh, bình yên cũng đang được gìn giữ trong những phòng bệnh vẫn sáng đèn. Ở đó có những người lính quân y, những bác sĩ, điều dưỡng, kỹ thuật viên cùng nhiều cán bộ, nhân viên vẫn đang làm công việc thường ngày của mình. Không ồn ào. Không cần những lời thật lớn. Bởi với họ, ngày lễ hay ngày thường, khi người bệnh cần, bệnh viện vẫn phải có người ở đó.
Và có lẽ, giữa một ngày đặc biệt của đất nước, đó cũng là một cách rất giản dị để nói về trách nhiệm: Ở đúng vị trí của mình. Làm trọn phần việc của mình. Để thêm một người bệnh được bình an trở về.
Bởi đôi khi, giữ gìn bình yên không bắt đầu từ những điều lớn lao. Nó bắt đầu từ một ca trực đúng giờ, một bàn tay chăm sóc, một ánh mắt không rời người bệnh, một quyết định chính xác, một lời động viên đúng lúc. Và từ những con người vẫn ở lại bệnh viện trong ngày Quốc khánh, lặng lẽ góp phần giữ gìn một điều rất đỗi thiêng liêng: Bình yên cho sự sống.
Chúc mừng 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (02/9/1945 - 02/9/2026).

Dịch vụ thiết kế website wordpress